Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2021

Nhớ mãi Tết xưa

 


Hồi nhỏ khoái tết, giờ vẫn khoái y vậy.

Mấy ngày tết nhà “tràn ngập” bánh mứt, dưa hấu, nước ngọt. Có những 3,4 kết nước ngọt để ở phòng khách, bên hông tủ thờ, mỗi kết đều có mấy loại như nước cam, xá xị, bạc hà…Hồi đó Coca Cola mới ra nên nhà ít uống. Chai nước cam màu cam đỏ, nhãn hiệu Con Cọp uống ngon bá chấy. Xá xị hiệu Con Nai. Bạc hà hiệu gì đó quên mất. Ngày nay không thấy nước ngọt bạc hà nữa. Tôi đi ra đi vào, thỉnh thoảng lại khui một chai uống. Chắc có lẽ lúc nhỏ ham ngọt quá nên giờ bị tiểu đường chăng?
Trên chiếc bàn to 1 x 3 mét để hoa quả và 2 hộp mứt, 1 hộp bánh và 1 hộp kẹo. Mấy quả dưa hấu màu xanh đen to đùng. Bộ tách trà khi có khách mới pha. Thường thì tấm rèm cửa kết bằng những tấm vé số buông thả, mấy ngày tết luôn được vén ra hai bên. Ngoài sân nào là mai, vạn thọ, cúc, mào gà từng chậu đua nhau khoe sắc. Không cần đi đâu xa, cứ nhìn vào nhà tôi là đã thấy tết đang về, rộn ràng tươi thắm.
Khoảng 23 tết đưa ông Táo về trời xong, chị Hai tôi bắt đầu làm mứt bí để đem ra chợ bán. Chị sên mứt trong 2 chiếc thùng phuy 200 lít, làm một mình không ai phụ. Những lát bí lúc mới xắt ra màu còn nhà ngà, chị dùng que đũa to đảo đi đảo lại, trộn lên trộn xuống, dần dần bí ngã ra màu trắng tinh, lấm tấm những hạt đường, dậy lên mùi thơm phưng phức. Xong, chị lấy ra, dần trãi trên tấm đệm mây cho khô ráo.
Qua hôm sau chị kêu xe lôi vào chở 2 phuy mứt ra chợ, rủ tôi theo. Chị bán kế bên tiệm bánh mì của ba má, từ sáng đến chiều là hết. Tôi đứng xớ rớ bên chị cho vui thôi chứ cũng không biết phụ gì. Về, chị cho tôi tiền. Có tiền rỏn rẻn trong túi, tôi lao vào sòng bạc trong nhà, bị mấy đứa em ăn hết.
Từ mồng 1 đến mồng 3 tết ba má tôi nghỉ bán. Ngày mồng 1, chủ lò bánh mì cho đại lý muốn đặt bao nhiêu thì đặt, không lấy tiền. Chị Hai tôi ham quá, kêu ba má đặt cho một ít để bán, lại rủ tôi theo. Tôi phụ chị ra mở cửa tiệm, vừa lúc giỏ cần xé bánh mì nóng hổi chở đến. Hai chị em bán đến trưa là hết, không còn một ổ. Tôi bảo chị:

  • Biết vậy mình đặt nhiều nhiều hén chị.
    Chị tôi cười:
  • Thôi đừng có tham quá. Nhiêu là đủ rồi.
    Được chị cho tiền tôi lại chơi bầu cua, bài cào với mấy đứa em, lại thua hết. Nhưng tôi không buồn vì chỉ thua cho trong nhà. Tết, ba chỉ cho chơi bài bạc từ mồng 1 đến hết mồng 3 thôi, qua ngày đó mà còn chơi nữa là bị đòn. Tôi và mấy đứa em ghiền quá, mồng 4 lén rủ nhau qua mã ông Tám (chồng cũ của bà dì) chơi tiếp. Mã nằm trong khu vườn cạnh nhà, có xây lan can bao bọc. Ba tôi thấy tự dưng mấy đứa con đi đâu mất nên sinh nghi, đi kiếm, cầm theo cây roi mây. Phát hiện ra chúng tôi, ba chỉ làm bộ gầm ghè, quơ quơ khúc roi cho chúng tôi tan hàng. Mồng 6 khai trương, ba má ra tiệm bán, chúng tôi ở nhà tự do sát phạt tiếp.
    Từ hẻm nhà ra đường cái, mồng 1 có đến mười mấy sòng bạc ngồi dưới đất, sòng này cách sòng kia chưa đầy nửa mét, gồm bầu cua, bài cào, tài xĩu…Sáng ra ba tôi dẫn tôi và thằng em kế theo, đi một vòng qua hết mấy sòng, mỗi chỗ đặt vài đồng, ăn thua gì cũng đi tiếp. Về nhà thấy ba vui vui, có lẽ ăn được chút đỉnh gọi là lấy hên đầu năm. Mồng 1 má được nghỉ ngơi vì các món ăn đã được nấu xong hôm qua, cũng đã cúng kiến đầy đủ. Tôi đi với má sang nhà bà ngoại ở phía sau vườn để chúc tết. Ngoại tôi đã quen sống một mình. Bà kêu thợ dựng một căn nhà mái lá, trong nhà có bàn thờ Phật, có hai tấm truyện tranh dán vách, một là Tấm cám, hai là Thanh xà bạch xà. Đến giờ tôi còn nhớ mấy câu thơ minh họa trên bức truyện tranh:
    “Mồng 5 thấy rắn giữa giường
    Hớn Văn kinh hoảng ngất luôn bên màn”
    Và câu kết:
    “Mãn hạn chồng vợ đề huề
    Cùng với con quý trở về cõi tiên”
    Năm nào cũng vậy, cứ sáng mồng 1 tết là má kêu chúng tôi đến xếp hàng, mở tủ lấy ra chai dầu thơm 1 lít xức cho từng đứa. Má nói chai dầu thơm này của Pháp, được người ta tặng. Trước đây tôi còn nhớ nhãn hiệu, giờ tự nhiên quên mất. Chai dầu thơm bằng thủy tinh, có vân có khía rất đẹp, mùi hương thanh tao, dịu dàng, quyến rũ. Mỗi năm má chỉ xức cho chúng tôi một lần nên xài hoài không hết.
    Mồng 2, chị Năm và chị Sáu tôi đi cùng mấy người bạn qua ông đạo dừa ở Cồn phụng chơi, chụp nhiều tấm hình kỷ niệm. Hai chị tôi xinh đẹp lắm, giờ xem lại các tấm ảnh ngày xưa thấy người nào cũng như hoa mơn mởn. Thời học trung học đã có nhiều anh theo đuổi, trong đó có cả…thầy giáo. Nhưng hai chị chỉ biết lo học hành, có người đến hỏi cưới, má tôi bảo “Nó còn nhỏ lắm” thế là xong.
    Thời đó còn cho đốt pháo, tiếng đì đùng vang khắp nơi. Nhà tôi chỉ đốt hai phong pháo đêm giao thừa và sáng mồng một. Chúng tôi thì chơi pháo cuộn, bỏ vào cây súng bằng gỗ, bóp cò nổ “tạch” một phát rồi lại bắn tiếp. Khói pháo tỏa lên, mùi thơm hăng hắc, lâng lâng đầy quyến rũ.
    Tết xưa, chúng tôi luôn có những ngày trọn vẹn dành cho gia đình. Người ta thường có những chuyến du lịch ngày xuân còn chúng tôi chỉ quây quần bên nhau, vui tết cùng nhau trong mái ấm. Vả chăng, gia đình tôi chưa hề biết du lịch là gì, thế nào là du xuân ngắm cảnh. Thế mà vẫn ” vui tóa”, phải không anh chị em nhà mình.

(Cận tết Tân Sửu – 20/1/2021)
SĨ HUỲNH

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2021

Nhớ mãi ngôi nhà xưa yêu dấu

 


Hồi đó nhà tôi ở chợ Mới, Bến tre, nằm ngay đoạn giữa chùa Ông và chùa Viên giác, trong con hẻm nếu đi sâu vào sẽ ra đến tận ngoài Vàm. 

Nhà tôi ba gian rộng rãi, phải nói là rất rộng, phòng khách những 60 mét vuông. Phòng ngủ thì "mênh mông", hai bên kê được đến 6 cái giường lớn, lối đi rộng 5 mét, dài 20 mét đến giáp nhà sau. Ở gian sau là không gian mở, có 3 cửa ra vào, một cửa ra hẻm, một cửa ra những khu nhà phía sau và một cửa ra khu vườn hè có sàn nước bắc trên ao rộng. Hàng ngày thủy triều lên xuống, nước ròng nước lớn nên ao luôn trong lành, sạch sẽ.  Có thời gian má tôi nuôi gà vịt thả đàn, nuôi heo. Bên kia mương nước là khu đất vườn có những ngôi nhà nằm rải rác, những hàng dừa xanh cao ngất dọc lối đi.
Phòng khách nhà tôi chính giữa là bàn thờ Phật tổ Như lai, Phật Thích ca, Phật Di lặc và thờ tổ tiên. Chiếc tủ thờ to, phía trước có kính, trong để ly tách, hai bên có hai cánh tủ, bên trong để đồ lặt vặt. Chồng báo cũ có bài đăng của tôi không biết để đâu, tôi cũng cho vào tủ thờ. Giữa phòng khách đối diện cửa ra vào là chiếc bàn mặt đá, cẩn rất đẹp, kích thước 1 x 3 mét. Chúng tôi hay ngồi đó để học bài. Ba má thì ngồi tiếp khách. Những ngày tết, trên bàn luôn bày đầy trà nước, bánh mứt và hoa quả, nhìn là cảm nhận ngay không khí ngày xuân. Bên phải và bên trái phòng đặt hai chiếc đi văng gỗ cẩm lai, nằm xuôi được 2 người, nằm dọc những 3,4 người. Cạnh mỗi chiếc đi văng, sát vách là 2 chiếc tủ quần áo, để áo dài, quần áo đi chơi và đi học của má và các chị tôi.
Trước đó vách nhà hai bên toàn bằng ván, lâu ngày có những kẻ hở dù rất nhỏ nhìn không thấy gì nhưng má tôi vẫn cảm thấy không vừa lòng. Má nói nhà nhiều con gái, vách ván không tốt. Nhưng xây lại tường gạch thì không đủ tiền. Một hôm có bà bạn hàng xóm qua chơi, nói chuyện nằm chiêm bao và chuyện đề đóm, má hỏi:
- Muốn trúng 40 ngàn thì đánh bao nhiêu tiền chị Ba?
Thím Ba Lòng đáp:
- Thì đánh 1 ngàn, trúng là được 70 đó chị Hai.
Rồi má đánh theo giấc mơ của thím Ba. Má nói:
- Chỉ mong sao trúng được 40 ngàn để xây hai bức tường nhà. Tôi hỏi rồi, phải 40 mới đủ xây.
Thật không thể tin được, chiều hôm ấy đài xổ, má tôi trúng ngay đúng số tiền mơ ước. Thế là hai bức tường hai bên nhà được xây lên, khang trang đẹp đẽ, chị em tôi vui mừng hớn hở. Đó là lần chơi đề đầu tiên và duy nhất trong đời của má tôi.
Đám cưới của hai chị tôi đều được tổ chức ở ngôi nhà ấy, sân nhà đủ chỗ cho cả hai mươi mấy bàn tiệc. Tôi quên kể là trước nhà còn có hàng ba với lan can bao quanh. Cửa nhà thì có tấm rèm to được kết bằng hàng ngàn tờ vé số cuốn lại, cứng như những đoạn trúc. Nhà mái ngói theo kiểu cổ xưa, trước sân, hai bên nhà có hai ống máng xối thoát nước mưa. Sân rộng, tráng xi măng sạch sẽ, có bàn ông Thiên, cây mận quả trắng tròn ngọt lịm, sau má trồng thêm ba cây xoài tượng, quanh năm cho nhiều quả, trái nào trái nấy đều to xanh mơn mởn. Chúng tôi hái vào, gọt chấm nước mắm đường ăn ngon hết biết.
Thật ra ngôi nhà đó nằm trong khu đất 1 héc ta mà bà dì, em của bà ngoại tôi mua cho anh của bà, chúng tôi gọi là ông Sáu ở. Ông tôi cho nhiều người vào thuê đất, dựng nhà, hàng năm ông thu tiền đất. Huê lợi của ông còn là những cây ăn trái như sầu riêng, mít, xoài, nhãn, chuối, vú sữa...Đất tốt, cây nào cũng cho nhiều quả ngon. Sau này khi ông Sáu lên Sài Gòn ở với bà dì tôi, bà kêu ba má tôi về ở.
Ngôi nhà ấy gắn bó với tuổi thơ tôi, êm đềm như dòng sông phẳng lặng. Nơi đó chị em tôi lớn lên với biết bao kỷ niệm vui buồn. Những năm tháng ấy không thể nào quên, dù đã ra đi, rời khỏi, nhưng mỗi lúc về Bến tre tôi đều rảo bước về chốn xưa. Vật đổi sao dời, những dấu tích đã nhiều đổi thay, nhưng tôi vẫn hình dung ra được nơi vùng đất ấy có ngôi nhà xưa yêu dấu.

(19-01-2021)

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2021

Nhớ người yêu thời tuổi dại

 


Thời thơ ấu của tôi thường vui, tôi nhớ không có chuyện gì buồn cả. Tuổi nhỏ hồn nhiên vô tư, không để tâm những vụn vặt. 

Năm ấy hình như tôi mới 7 tuổi, sống với cả một đại gia đình đông anh chị em, những 8 người. Ba má buôn bán ngoài chợ, còn chúng tôi tất cả đều còn đang đi học. Năm đó tôi học lớp tư, tức lớp 2 bây giờ. Nhà tôi trấn ngay mặt tiền con hẻm rộng, dài, có hàng ba, khoảng sân tráng xi măng và cổng rào, trong sân có cây mận già và bàn ông Thiên. Khu xóm trước nhà có những căn hộ đối diện nhau, chính giữa là khoảng đất trống đâu chừng 12 mét rộng. Bên trái, gần nhà tôi là nhà bà Năm bì bún, rồi đến nhà thím Ba Lòng, nhà ông Tư Thanh. Bên phải là nhà chú bánh men, chú Ba Cẩu, ông Tư Cầu, bà Hai Mịn...Ra gần đường cái, con hẻm hẹp lại còn 5 mét rộng, có nhà chú Năm Tâm Long, ông Bảy Thiết, ông Ba Ký.
Sáng sáng tôi thường dậy sớm lúc 5 giờ, chạy qua nhà bà Năm bướu ở khu phía sau để cùng đứa cháu gái của bà vô bếp nấu nước pha trà cho mấy chú bác đang ngồi tám chuyện ở phòng khách. Nhỏ đó tên Nhương, cũng trạc tuổi tôi, tánh tình hiền hậu dễ mến. Có lần ông Năm hỏi:
- Thằng Sĩ, mày học lớp mấy?
Tôi vui vẻ trả lời:
- Dạ lớp tư.
- Ủa vậy là mày lớn hơn con Nhương 1 tuổi. Nó mới học lớp năm.
Nhương cãi lại:
- Cái gì, hết hè này người ta lên lớp tư rồi chứ bộ.
- Con này...Thì giờ còn đang là lớp năm không phải sao. Hà hà...
Mấy chú bác ngồi nhâm nhi trà, bàn chuyện mùa màng, tình hình trong nước và thế giới. Có chú hút thuốc lào, rít một hơi rõ sâu rồi thở khói dày đặc. Ông Năm bướu nhai trầu bỏm bẻm, thỉnh thoảng nhổ vào ống nhổ một ngụm đỏ lòm, đó là màu của trầu kết hợp với cau và vôi. Người ta quen gọi ông là ông Năm bướu, chứ thật ra người có bướu chính là bà Năm. Bà có cục bướu rất to nằm ngay cổ. Tuy vậy bà rất khỏe, đi lại và làm việc rất bình thường. Lâu thật lâu mới thấy bà mệt, đang đi bỗng ngồi xuống nghỉ.
Pha trà xong tôi và Nhương ra trước nhà ngồi tán dóc. Chúng tôi thường nói chuyện trong lớp học, chuyện lũ trẻ hàng xóm, chuyện các trò chơi dân gian. Không ai dạy hết mà chúng tôi biết xưng tên với nhau, không như bọn trẻ khác thường mày tao mi tớ. Nhương hỏi:
- Sĩ biết đá cầu không?
- Sao không, Sĩ đá hơi bị giỏi đó nha.
- Biết chơi đánh trổng không.
- Biết. Sĩ hay chơi với tụi thằng Tĩnh, thằng Đức, thằng Thuận...Nhương biết mấy đứa đó không?
- Sao không. Phía trước nhà Sĩ chứ gì. Mà nè, sao Nhương lại cứ thích chơi mấy trò chơi của con trai, không ưa mấy trò như banh đũa, nhảy lò cò của con gái. Sao kỳ hén.
- Bình thường thôi mà. Sĩ cũng thích nhảy dây, chơi u hấp vậy. Chỉ là sở thích thôi.
- Vậy hả. Ừ mà cũng không ai nói Nhương giống con trai hết.
- Bữa nào rủ tụi nó chơi bắn bi đi. Sĩ thích bắn bi vòng hơn bi lỗ.
- Chơi đó tốn tiền mua bi lắm. Nhương không có tiền.
- Để Sĩ cho.
- Thiệt hén. Mấy cục.
- Ừ...thì 5 cục.
- Thua hết Sĩ cho nữa hén.
- Lỡ rồi, chơi luôn.
- Hì hì...
Rời nhà Nhương về, đi ngang qua khu vườn nhà, tôi nhặt những trái xoài non rụng đem bỏ vô hủ ngâm nước muối. Hương xoài thơm ngát, tôi hay đưa bụm tay lên ngửi lấy ngửi để. Có cảm giác như xoài thời nay không thơm bằng xoài lúc nhỏ, chắc tại người ta xài hóa chất nhiều quá.
Tôi chơi với Nhương, chị em tôi hay chọc ghẹo, nói tôi mới bi lớn mà đã biết cặp bồ. Kệ, tôi không thèm cãi lại. Vả chăng trong lòng tôi cũng cảm thấy thích thích. Riêng chuyện rủ Nhương chơi bắn bi, đến bữa kia tôi qua rủ thì Nhương ngần ngại nói:
- Nhương chỉ nói chơi thôi chứ bà không cho chơi với tụi xóm ngoài.
Tôi cụt hứng:
- Vậy mà...
- Đừng buồn Nhương nha. Nhương cũng không muốn vậy đâu.
- Ừ thôi không sao. Để hôm nào hai đứa mình chơi với nhau, trước nhà Nhương nè.
- Vậy Sĩ có cho Nhương bi không?
- Tất nhiên rồi, mình chơi ăn chơi thôi mà, đâu phải ăn thiệt.
- Vậy nha. Hì hì...
Nhưng rồi chúng tôi không có dịp chơi với nhau nữa. Gần cuối năm đó gia đình tôi chuyển đi, lên ở phố Bình nguyên, cách nhà cũ đâu chừng 6-7 cây số. Sau này nghe nói khi bà Năm bướu mất, cả nhà Nhương dọn đi, về quê hoặc đến một vùng đất lạ nào đó tôi cũng không rõ. Biết chuyện, chị tôi ghẹo:
- Người yêu đi mất rồi. Buồn hén.

(18-01-2021)

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2021

Tăng ca chủ nhật

 


Sáng nay chủ nhật, vợ tôi tăng ca. Bình thường mỗi ngày tôi đưa cô ấy đi làm lúc 6 giờ rưỡi. Hôm nay gần 7 giờ chúng tôi mới rời nhà, ăn điểm tâm ở quán quen rồi mới vô công ty.
Đường phố ngày cuối tuần khá thưa vắng. Đoạn vào khu công nghệ cao  càng ít xe cộ hơn. Nhưng đến cổng công ty thì rất đông công nhân đi làm, ai cũng tỏ ra vội vàng vì sợ trễ giờ. Cánh cổng rộng mở toang, có đến 4 bảo vệ đứng đưa thẻ giữ xe, không khí náo nhiệt.
Hôm nay vợ tôi tăng ca một mình. Nhóm của cô ấy đã làm thứ bảy, cô ấy bận đưa tôi đi tái khám. Phòng làm việc của cô ấy kế bên phân xưởng trực tiếp sản xuất, có nhiều người qua lại nên tôi cũng yên tâm.
Vợ tôi làm ở công ty này được gần 15 năm nên ít nhiều cũng gắn bó. Các chế độ, chính sách của công ty khá rõ ràng minh bạch. Mức lương thuộc tầm trung trong khu vực các công ty nước ngoài hoạt động tại Việt Nam. Chính sách đãi ngộ thì không rõ nhưng việc đưa người giỏi sang Nhật tu nghiệp thấy cũng khá hấp dẫn. Hàng năm đều có đợt đi du lịch cho hơn 3000 công nhân.
Lâu lắm rồi vợ tôi mới phải tăng ca nhằm chủ nhật.Thật ra công nhân ai cũng thích tăng ca để kiếm thêm thu nhập. Vợ tôi cũng không ngoại lệ. Tôi cũng ủng hộ vì miễn sao cô ấy vui là được. Hôm thứ năm cô ấy tăng ca, nói hơn 10 giờ mới về. Tôi ở nhà, ăn tối xong thì làm bốn câu thơ đăng facebook:
Buổi tối buồn như cổ tích
Phố dài ánh điện rưng rưng
Thoáng chút mùa xưa ray rứt
Một mình nghe nặng bước chân...
Lộc, bạn vợ tôi vào like, qua hôm sau nói với cô ấy:
- Chị tăng ca về trễ, anh ở nhà một mình thấy tội quá.
Thật ra suốt ngày tôi ở một mình cũng đã quen, không có gì buồn. Nhưng nghĩ thương vợ phải đi làm cực khổ nên cám cảnh làm mấy câu thơ. Cũng lâu rồi không sáng tác nên câu chữ thiếu trau chuốt. Không biết tôi có được gọi là nhà thơ không, vì chưa có tác phẩm được xuất bản mà cũng chưa được kết nạp vào Hội nhà văn. Tôi chỉ có bài đăng báo và đã "mần" được mấy trăm bài thơ đưa lên blog. Dù "văn chương hạ giới rẻ như bèo" nhưng tôi vẫn luôn có hứng thú viết lách.
Vậy là vợ tôi đã đi mần việc được 4 tiếng, sắp nghỉ giải lao ăn trưa rồi. Hồi sáng tôi quên mở chuông điện thoại nên cô ấy nhắn tin zalo mà không biết, cả nửa tiếng sau mới thấy. Cô ấy đi làm nhưng vẫn quan tâm tôi, thường nhắn tin này nọ để xem tôi trả lời mới yên tâm. Tội nghiệp.
Yêu vợ lắm!

(17/01/2021)

Ý nghĩa của tên bạn là gì?

  


Bạn thông minh, tài năng, luôn mỉm cười hay cáu kỉnh? Hãy ghép từng chữ cái lại bạn sẽ biết.

Ví dụ: CHUNG = C + H + U + N + G: Ngây thơ + Điềm tĩnh + Thiên tài + Luôn mỉm cười + Suy nghĩ logic

20140308-231757.jpg
Biểu đồ các dòng họ phổ biến của người Việt

A =Tài năng

B =Thiếu kiên nhẫn

C =ngây thơ

D =Tài năng

E =Tốt bụng

F =Biết nghĩ

G =Suy nghĩ logic

H =Điềm tĩnh

I =Luôn đc tôn trọng

J =Biết tận hưởng cuộc sống

K =Yêu bằng cả trái tim

L =Ngạo mạn

M =Hoàn hảo

N =Luôn mỉm cười

O =năng động

P =Thông minh

Q =Cá tính

R =Tính cách thất thường

S =Lãng mạn

T =Đáng tự hào

U =Thiên tài

V =Nóng nảy

W =Thực tế

X =Điên rồ

Y =Tháo vát

Z =Xinh đẹp

Song Nguyên (sưu tầm)

http://VIETNAMNET.vn

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2021

Những buổi tối trong căn phòng chung cư

 


Tôi hay mơ màng tưởng nhớ về căn phòng trong chung cư quận 3, nhớ về hai đứa con trai hồi chúng còn nhỏ. Đã hơn ba mươi năm rồi còn gì. Thời gian như nước cuốn trôi. Tất cả giờ chỉ còn trong kỷ niệm. Mà, hồi đó vui quá, chắc hai con tôi cũng nghĩ thế. 

Buổi tối học bài xong, thằng lớn chơi game, thằng nhỏ ngồi coi. Chiếc máy nintendo mua ở tiệm đường 3 tháng 2, hình như đến bây giờ con tôi vẫn còn giữ. Băng game thì chỉ có một cuốn 30 in 1, gồm các trò như contra, mario, tank, ninja rùa, xếp gạch...Tôi nhớ đêm ấy con tôi chơi trò mario hái nấm, đi đến tầng cuối cùng, cứu công chúa.  Lần đầu tiên "phá băng", ba cha con mừng như bắt được vàng.
Rồi hai con tôi ngủ. Tôi đem đầu máy video và ti vi đến bên giường, mở phim lên xem. Tôi chỉ xem phim bộ Hongkong TVB. Băng thì mướn ở tiệm trên đường Cách mạng tháng 8, gần Võ văn Tần. Có hôm ba cha con cùng coi phim. Chúng chỉ thích phim võ hiệp, phi thân đánh kiếm, xem cho mãn nhãn chứ cũng không cần hiểu nội dung. Thằng lớn rất thích nghe nhạc phim, đến sau này khi lớn rồi vẫn còn nhớ, download về gởi cho tôi mấy bài nhạc phim không lời, giờ tôi vẫn còn lưu trong máy tính, lâu lâu mở lên nghe. Phim bộ thường mười mấy cuốn. Có bữa tôi thuê 2 cuốn về coi, cậu chủ tiệm nói:
- Còn mấy cuốn lấy luôn đi anh, để tối khỏi mắc công đi thuê tiếp.
Tôi từ chối:
- Thôi, đêm coi 2 cuốn đủ rồi.
Thằng chủ nói trứng phóc, đêm ấy tôi xem hết cuốn thứ hai, phim kết ngay khúc hấp dẫn nhất khiến tôi đâm tò mò, xách xe đi đổi tiếp. Đến nơi thì tiệm đóng cửa. Tôi vòng ra cửa sau. Thấy tôi cậu chủ cười híp mắt:
- Đó thấy chưa, em đã nói rồi mà.
Hai đứa con tôi rất ngoan. Thằng lớn hơn thằng nhỏ 7 tuổi, cách biệt vậy nên rất chìu em. Chơi game thì có lúc chơi chung, không thì một đứa chơi, đứa kia ngồi coi hoặc làm chuyện khác, không bao giờ có chuyện tranh giành. Hai đứa sống trong tập thể nhưng không chơi với ai, đi học thì thôi, về là cứ ở trong nhà. Khi đứa lớn lên đại học rồi, hàng ngày chở em đi học, tôi khỏi phải đưa đón. Thằng lớn học giỏi, thi vào đại học Bách khoa tuy không đậu nhưng đủ điểm vào đại học Khoa học tự nhiên theo nguyện vọng 2.
Căn phòng lầu 3 trong khu tập thể đó tôi được cơ quan cấp cho lúc còn chân ướt chân ráo vào làm. Về sau chung cư được xây lại, rộng và khang trang hơn. Lúc bốc thăm, tôi may mắn được ở lầu 2.
Kỷ niệm thì nhiều, phải nói là vô số, nhưng không hiểu sao tôi cứ nhớ, nhớ vô cùng về những năm tháng đó, nhất là những buổi tối của ba cha con. Nhắm mắt lại, tôi như nghe được âm thanh tiếng nhạc game contra, hái nấm dập dồn, tiếng gươm đao loảng xoảng, tiếng chưởng pháp chạm nhau ình chéo...Và nhịp thở đều đặn của hai đứa con đang chìm vào giấc ngủ. Buổi tối thật an lành và hạnh phúc.

(15-1-2021)

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2021

Tôi yêu em


Tôi vốn có nhiều người yêu, ngoài người đầu tiên ra, có lẽ em là người tôi yêu nhất. Có thể dưới mắt nhiều người em không đẹp, nhưng với tôi em quả thật là một mỹ nhân. Từ ngày có em, cuộc đời tôi như lật qua một trang khác, đầy đam mê hứng khởi. 
Theo thời gian, diện mạo em đã có nhiều thay đổi. Tôi cũng không nhớ lúc ban đầu em như thế nào, nhưng chắc rằng rất mộc mạc, giản đơn. Bây giờ em đã khác trước nhiều lắm, nét xanh xao hao gầy đã biến mất, nói theo kiểu dân gian thì là "có  da có thịt" hơn, da dẻ hồng hào thấy rõ. Em cũng trở nên liến thoắng, có nhiều chuyện để nói với mọi người hơn. 
Có vẻ như em thường xuyên thay đổi xiêm y, cái này thấy không hợp liền thay cái khác. Tôi thích thế. Tôi luôn muốn em được lộng lẫy hơn dưới mắt mọi người. 
Thật ngạc nhiên và tràn đầy hứng thú khi một hôm tôi search Google- một công cụ tìm kiếm lớn nhất hành tinh, gõ vào từ khóa và thấy được tên em, tuy nằm ở một vị trí khá khiêm tốn nhưng rất lung linh và có một gì đó gợi nhớ. Thật không thể tả nỗi niềm vui của tôi lúc ấy. Cuối cùng thế giới cũng đã nhìn thấy em, đã tiếp cận được em.
Nhưng tôi còn nhiều việc phải làm lắm. Dung mạo của em, dưới mắt nhìn của mọi người có thể là bình thường, nhưng tôi muốn tâm hồn em phải phong phú, đầy ắp những cảm xúc. Muốn được người ta yêu em nhiều như tôi đã yêu thì phải thế, không thể khác được. Tôi phải làm sao đây? Trả lời câu hỏi này không có gì đơn giản hơn, đó là "Cố gắng, cố gắng và cố gắng". 
Có nhiều lúc "lén" nhìn em, cũng có thể gọi là "săm soi" em, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác dịu dàng khó tả. Quả đúng là Chúa đã ban em cho tôi. Em như một mỹ nhân từ trong tranh bước ra, đằm thắm nhu mì dáng liễu. Tôi như lướt trên em, bao ký ức chập chùng sống dậy. Những bóng hình xưa cũ chợt hiện về thấp thoáng. Khu phố cũ, con đường đất đỏ, bờ đê, chiếc cầu sàn nước...Ngôi nhà xưa, mái trường, chợ búa, rạp chiếu phim...Ba má, chị Hai, chị Năm, con trai, cháu nội...Ổ bánh mì thịt, gói xôi mặn, bánh ướt, món xà bần...Vợ, mẹ và những đứa em, đứa cháu...Và còn nữa những cảnh đời, những khuôn mặt thân quen. Em đã chan hòa trong tôi những cảm xúc nhiều hơn tôi tưởng. 
Tôi yêu em, trang web sihuynh.home.blog của tôi.

(14/1/2021)

Sài Gòn không có mùa đông


Sài Gòn sáng nay lạnh quá, nhiệt độ có lẽ khoảng 19 độ C. Chợt thấy cảm thương những kiếp đời lang thang, không cửa không nhà, cơ hàn đói lạnh. 

Tôi chở vợ đi làm, mặc chiếc sơ mi ngắn tay, bị vợ la: "Sao không lấy áo tay dài mà mặc". Tôi cãi bướng: "Tay dài thì chỉ che được hai cánh tay thôi mà". Nhưng lúc về thì chỉ mong cho mau tới nhà. Gần tết rồi, mùa xuân rồi, đáng lẽ trời phải ấm áp mới đúng chứ ta?
Lại nghĩ về mấy đứa nhỏ, bé My, ku Tủn, Bo, Tí, Nhót sáng đi học tội nghiệp quá. Lâu rồi không qua quận 6 thăm hai đứa cháu nội. Covid hoành hành hoài rõ chán. Nhưng tầm này chắc có nhiều người cảm thấy hạnh phúc khi là người Việt nam. Tổ chức WHO còn phải công nhận chiến dịch chống Covid của Việt nam khá hiệu quả, trong khi trên thế giới, nhất là Mỹ, từ lúc đại dịch bùng phát đến nay, mỗi ngày có hơn 4000 ca tử vong.
Tối qua nghe đứa em vợ đang làm việc ở Malaysia báo tin Covid-19 bên xứ này lại bùng phát thêm đợt mới. Tội cho em tôi, cả năm rồi thất nghiệp giờ lại tiếp tục không có việc làm.
Thời tiết khiến vợ tôi mấy ngày qua bị sổ mũi nhức đầu. Bạn cô ấy trong công ty có 2 người mới nghỉ bệnh hôm kia thì hôm qua thêm 1 người nữa. Tội nghiệp vợ, tối qua bị nghẹt mũi ngủ không được, cứ ngồi dậy miết. Tôi nhìn đồng hồ thấy mới có 9 giờ rưỡi nên thay đồ ra tiệm mua lọ thuốc. Cô ấy còn bị đau cổ họng, súc nước muối liên tục. Đó là căn bệnh mãn tính, kể từ lúc cắt amidan.
Sài Gòn lạnh nhất có lẽ là mùa Noel 1976. Buổi tối hôm đó tôi mặc chiếc áo len dày, đi bộ ra hướng nhà thờ Giáo Xứ Thánh Jeanne d’Arc. Công viên Văn Lang thưa vắng. Ở giao lộ Hùng vương- Hồng bàng- Ngô Quyền xe cộ cũng thưa thớt, vài khách bộ hành co ro trong gió lạnh. Ở ngã 6 Nguyễn tri Phương, tiệm sinh tố không một người khách, hai quán phở lại đông. Thời tiết này làm một tô phở bốc khói thì còn gì bằng. Đường Nguyễn tri Phương, Ngô gia Tự xe người đông đúc, náo nhiệt hơn. Cuối năm 1976 có lẽ là quãng thời gian Sài Gòn giá lạnh đáng nhớ.
Sài Gòn không có mùa đông
Sao nghe giá rét tím hồng môi em
Về quê vợ ở Định quán, có những đêm lạnh 17, 18 độ. Bước ra sân, một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng chịu không thấu, phải trở vào nhà. Đêm trùm chăn kín đầu, giấc ngủ đến dễ dàng hơn thường nhật. Định quán gần Đà lạt hơn, chỉ cách khoảng 190km, qua đèo Bảo lộc và đèo Prenn là tới. Tôi nhớ có năm anh bạn tôi một mình lên Đà lạt chơi Noel, khi về anh bảo: "Ôi, lạnh khủng khiếp". Tôi cười: "Ông khùng quá ông ơi, Noel mà lên Đà lạt, lại đi một mình nữa chứ".
Bây giờ đã gần 10 giờ sáng rồi mà trời vẫn còn lạnh. Ánh nắng từng vạt mỏng, dịu dàng lan tỏa. Tin dự báo thời tiết ghi rõ: Sáng Thứ Tư 13/1 TPHCM trời lạnh từ 6 giờ, sau 7 giờ có nắng. Trong không khí có sương bụi.

(13-1-2021)

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2021

Mạn đàm chuyện bếp núc

 


Phàm nấu ăn, năm giác quan của đầu bếp phải tốt. Mắt phải tinh, mũi phải thính…thì làm thức ăn mới sạch, đẹp, mới cảm nhận được chính xác mùi vị các món. Nói vậy thôi, chứ với người bị khiếm khuyết một, hai giác quan thì các giác quan còn lại sẽ mạnh lên để bù đắp.

Nhưng với người nội trợ giỏi, giác quan thứ sáu mới là đáng nể. Họ nấu ăn theo quán tính, không cần nếm thử mà món nào món nấy cũng vừa miệng và ngon.
Nhà vợ tôi, các cô gái ai cũng nấu ăn ngon, mỗi người có sở trường riêng, đặc biệt là Hà- em kế của vợ tôi, làm món nào tôi thấy cũng rất khoái khẩu. Hà không dùng nhiều dầu mỡ, bột ngọt, nêm nếm gia vị cách nào đó mà ăn rất vừa miệng. Có một món mà ngoài má tôi làm ra, tôi đều chê hết, đó là tép rang. Đến nhà Hà chơi, dùng bữa thấy món ấy, tôi không đụng tới. Lúc bới chén cơm thứ hai tôi ăn thử một miếng. Ôi, ngon quá, giống như của má tôi rang vậy.
Vợ tôi nấu ăn ít khi nào nếm lại, vậy mà bao giờ cũng vừa ăn. Về sống với tôi cô ấy nấu được nhiều món ngon mà trước đó chưa từng làm. Đến giờ phút này, tôi nghĩ món thịt kho trứng của cô ấy là ngon nhất, giống của má tôi (lại nữa, ha ha).
Chị em nhà vợ tôi bảo hồi trước mẹ nấu ăn dở lắm, toàn do bố phụ trách. Từ khi bố mất, mỗi ngày mẹ có khá lên. Đến nay kho con cá, nấu nồi canh đã ngon hơn hẳn.
Ở nhà tôi, đứa em gái thứ 9 là chân truyền của má, làm bếp cực giỏi, nấu nướng cực ngon. Có những món ăn tôi rất thích mà má thường làm cho cả nhà ăn, hiếm gặp trong thực đơn của nhiều gia đình khác, như xà bần, thịt chưng dưa cải, thịt phá lấu, xíu mại, em gái tôi làm không chê vào đâu được. Mỗi lần nhà có giỗ, em gái tôi luôn là đầu bếp chính, nấu đến cả sáu, bảy món vừa chay vừa mặn. Con cháu về cúng giỗ xong, ai cũng có phần mang đi. Vừa rồi giỗ má, tôi mang món thịt phá lấu về nhà vợ, cả nhà ăn sáng với bánh mì nóng giòn, ngon hết biết.
Ở Sài Gòn, thịt thà cá mắm không ngon bằng ở quê, do nguồn hàng chủ yếu lấy ở các tỉnh về, thứ gì cũng có chất bảo quản nên không còn được tươi ngon tự nhiên nữa. Đơn cử là thịt heo, rất hiếm khi mua được miếng thơm ngon, nên thức ăn làm ra cũng kém vị. Gần nhà tôi ở, có quầy thịt heo bán buổi chiều tươi hơn các quầy khác. Trước giờ vợ tôi chỉ mua ở đấy, không đi chỗ khác.
Tôi nấu ăn cũng không dở đâu nhé, chỉ có điều mắt kém nên xẻ miếng thịt, cắt củ quả, lặt bó rau không gọn, đẹp thôi. Hồi sống một mình, thỉnh thoảng tôi cũng đi chợ mua con cá về chiên, mua miếng thịt về làm xíu mại…Đặc biệt, tôi kho món đồ chay thì khỏi chê, chiên cơm thì thơm phưng phức. Lúc hai con tôi còn nhỏ, mỗi lần tôi làm món cơm rang là chúng chạy vô bếp đứng nhìn và…ngửi. Thằng nhỏ nói: “Thơm quá ba ơi”. Lúc sống tập thể chung với thằng bạn, hai đứa nấu ăn riêng, tôi làm món xíu mại ăn và mời nó. Nó mới “nhấp” một miếng đã vội kêu lên: “Ồ, ngon hầy”.
Ba tôi là người Hoa, chắc nấu nướng cũng ngon lắm. Tôi nói vậy vì chỉ thấy ba nấu có một lần hồi tôi được mười mấy tuổi. Hôm đó chị giúp việc nghỉ làm mà tiệm bánh mì của ba má tôi đang bán đắt nên má mua miếng thịt kêu ba đem về kho cho chúng tôi ăn trưa. Tôi lẩn quẩn bên ba xem ba làm gì. Lúc bắc nồi thịt lên bếp, ba nói với tôi: “Cái này gọi là thịt kho chao”. Bữa trưa đó chúng tôi ai cũng ăn ngấu nghiến vì món ăn vừa ngon vừa lạ miệng.
Đứa em rể thứ hai của tôi ở quê Ba Tri, Bến Tre, nấu ăn đặc biệt ngon, nhất là các món nhậu. Món thịt khìa của nó có một không hai, tôi đã từng được một lần thưởng thức.
Thật ra để nấu ăn ngon không khó, nhưng cũng phải có chút năng khiếu và cái tâm. Thời nay các cô đã có Youtube, có biết bao clip dạy thực hành nấu nướng, muốn làm món gì cũng có.
Nhưng khẩu vị của tôi lại là trường hợp đặc biệt, nói chung, ai nấu món gì giống như má tôi từng nấu đều ngon cả. Vợ tôi đã bắt đầu hơi giống giống 🙂

(12-1-2021)

Vợ tôi xếp lịch

 


Vợ tôi chỉ có mỗi tội hay quên nhưng sắp xếp lịch trình, kế hoạch lại thuộc loại siêu tốc, không chê vào đâu được. Ở công ty, đồng nghiệp ai cũng phục cô ấy sát đất. Sống với vợ đã lâu mà tôi không nghiệm ra điều này. Chỉ mới tối hôm qua tôi mới “tình cờ” phát hiện.

Đó là khi chúng tôi bàn về việc năm nay ăn tết ra sao, về quê như thế nào. Thường mọi năm, khoảng 28 tháng chạp chúng tôi sẽ về Bến tre ăn tết trước với má, chiều 30 mới về Định quán vui đón giao thừa cùng gia đình vợ. Nhưng năm nay tình hình có hơi khác, nhà Bến tre giờ chỉ còn đứa em gái thứ chín của tôi, vì má tôi đã mất. Mà em gái tôi thì đi làm đến chiều 29 tết mới được nghỉ. Vợ chồng tôi về chẳng qua để thắp hương cho má. Nếu 28 về như mọi năm thì giống như “giữ nhà” chứ chơi với ai. Hi hi. Vợ chồng con trai út của tôi cũng muốn về chơi, đi chợ hoa, chụp ảnh. Tôi bối rối quá, không biết tính sao cho hợp lý.
Rất nhanh, vợ tôi đưa kế hoạch: Sáng 28 tết rủ vợ chồng con trai tôi đi ăn phở Dậu (tiệm phở ngon nổi tiếng của Sài Gòn nhưng rất mắc tiền, lâu lâu ăn chơi một lần thì được). Xong, đi chung về Bến tre luôn, ở chơi đến trưa 30 rồi đi. Nhỏ em gái tôi cứ đi làm bình thường, sẽ gặp nhau được hai buổi tối 28, 29 và nguyên buổi sáng 30. Chúng tôi sẽ cùng đi chợ hoa tối 28 hoặc 29.
Cái hay của vợ tôi là sắp xếp lịch trình vừa hợp lý vừa nhanh “siêu tốc”. Vừa nghe qua tôi đã ok liền. Tôi bảo vợ: “Cả ngày nay anh buồn hoài vì cứ nghĩ chắc tết này không về nhà má được”.
Giờ đây ngồi nghiệm lại chuyện cũ mới thấy mọi việc trong nhà đều được vợ chu toàn theo những kế hoạch tài tình. Đơn cử như lịch tái khám của tôi ở bệnh viện Đại học y dược, vợ tôi đăng ký mỗi tháng vào cuối tuần, thứ bảy, để sau đó hai vợ chồng sẽ về quê thăm mẹ. Hoặc như chuyện về quê mỗi cuối tuần, vợ xếp lịch đi chiều thứ sáu sau tan ca, ở đến thứ hai lên sớm lúc 3:15 sáng để chơi với gia đình được lâu hơn. Chuyến xe trở lại Sài Gòn, về đến nhà vừa đúng 6 giờ. Chuẩn bị này nọ các thứ đến 6:30 thì đi làm. Đúng là chuẩn không cần chỉnh, hoàn toàn không có thời gian chết.
Nói nôm na, một kế hoạch công việc cần được đầu tư xây dựng, sắp xếp trình tự chi tiết. Nhờ vậy, ta biết mình cần làm gì trong thời điểm nào (Dù kế hoạch có thể thay đổi đôi chút vì một vài lý do khách quan nhưng ta chỉ cần chỉnh sửa chứ không phải làm lại từ đầu). Kỹ năng lập kế hoạch và tổ chức công việc rất quan trọng, giúp chúng ta làm việc theo trình tự, khoa học và chất lượng công việc cũng sẽ cao hơn. Vợ tôi có kỹ năng đó, rất nhạy bén. Và tôi cũng hiểu rằng, những người thành công đều có kế hoạch cho từng dự án của họ.

(08/1/2021)

Những chậu hoa ngày tết

 


Những năm sau này, cứ vào 27 Tết là vợ chồng tôi lại về Bến tre để thăm má, viếng chùa Bạch Vân để thắp nhang cho ba. Chúng tôi thường đi chuyến chiều tối, khoảng 6 giờ là có mặt ở trạm xe Minh tâm. Gởi xe đối diện trạm- bệnh viện 30/4, vào mua vé và chờ 6:30 xe chạy. 

Tết nhất, người xe đông đúc, dập dìu. Xe chạy đến Bình chánh, ghé tiệm bánh mì, bánh bao cho hành khách đi toilet. Tôi mua hai ổ bánh mì thịt quay, chờ xe chạy tiếp thì lấy ra hai vợ chồng ăn tạm buổi tối. Rồi xe vào cao tốc, chạy một lèo đến Trung lương. 27 Tết, đường chưa kẹt mấy. Xe tới Mỹ tho, qua cầu Rạch miễu, thế là đến Bến tre. Mấy tiệm kẹo dừa Thanh long, Bến tre đèn đuốc sáng choang. Đường về thị xã đông hơn ngày thường, người ta đi lại tươi vui hớn hở. 

Nhà má ở gần thất Cao đài, xe trung chuyển đưa tới nơi. Tôi tự mở cổng rào, đi thẳng vào nhà. 27 Tết, con cháu còn làm việc chưa được nghỉ nên chưa về đông. Em trai tôi ở nước ngoài về hôm 20 Tết, đang ngồi phòng khách online, thấy vợ chồng tôi về liền bước ra với nụ cười rạng rỡ. Nhà còn có hai đứa em gái tôi, chị giúp việc và má. Thấy vợ chồng tôi về ai cũng tươi cười chào đón. Hôm nay má ngủ sớm. Vợ tôi ngồi xuống giường, nắm lấy bàn tay má gầy guộc, ánh mắt đầy thương cảm. 

Trưa 28 Tết vợ chồng con trai út tôi về đến. Nhà thêm đông vui. Đến chiều, vợ chồng tôi cùng chị, em trai tôi và vợ chồng con trai tôi đi chợ hoa ngoài chợ Mới. Chúng tôi dạo tới dạo lui, chụp ảnh kỷ niệm rồi chọn mua mấy chậu cúc, vạn thọ, mào gà, phụng vĩ, thuê xe lôi chở về. Vuông sân nhỏ nhà tôi sáng hơn, nhiều sắc màu hơn. Đã thành lệ, năm nào tôi cũng mua hoa về bày trí trước sân nhà vì má rất thích hoa. Năm trước em trai tôi còn mua cả một chậu mai to gốc, lung linh khoe sắc ba ngày Tết. Chúng tôi dìu má ra ngồi ghế salon nhìn ra sân để ngắm những chậu hoa đỏ vàng rực rỡ. 

Cuối năm 2019 má tôi mất, không kịp đón xuân Canh tý. Đến Tết, vợ chồng tôi về thắp nhang cho má. Em trai tôi vẫn còn ở Việt Nam. Chiều 28 Tết chúng tôi lại đi chợ hoa, mua về những chậu vạn thọ, cúc, mào gà, phụng vĩ bày biện trong sân, mở toang cửa ra để má có thể nhìn thấy. Má ngồi trang nghiêm trên bàn thờ, đôi mắt lung linh rạng rỡ. Chợt nghe như có lời má văng vẳng bên tai:

  • Hoa đẹp quá!

(07/1/2021)

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2021

Bánh mì thịt bà Hai Rết


 Từ lâu lắm rồi, bánh mì thịt với tôi không còn ngon nữa, cho dù đó là những thương hiệu nổi tiếng như Huỳnh Hoa, Như Lan, Tuấn mập...Bánh mì thịt ngon nhất trong đời tôi chính là bánh mì Bà Hai Rết ở Bến Tre đã bị thất truyền. Những lát thịt phá lấu nhà làm cùng với xíu mại, lát mỏng dưa leo, những sợi ngò thơm, lát ớt nhỏ cay vừa ăn, mới nhìn thôi đã thèm. Thuở còn cắp sách đến trường, mỗi sáng đi học tôi đều ghé tiệm Bà Hai Rết ở ngay đầu chợ thị xã làm một ổ nóng giòn. Tôi ghiền đến đỗi ăn quanh năm suốt tháng mà chưa bao giờ ngán. Tôi ăn mà không phải trả tiền, vì Bà Hai Rết chính là...má tôi :)

Má tôi không có truyền nhân vì con cái má cho ăn học, đi làm những nghề khác hết. Chỉ có tôi “suýt” trở thành người nối nghiệp má nếu như đừng biết yêu quá sớm. Về chuyện này có lẽ tôi sẽ kể hầu các bạn trong một dịp khác. Tuy vậy, nếu thay mặt ba má làm chủ tiệm bánh mì, tôi cũng không chắc sẽ làm được những ổ bánh mì thịt ngon tuyệt vời như của má.

Hàng ngày ba má thức dậy lúc 4 giờ sáng, chuẩn bị các thứ để 5 giờ xe lôi đến chở ra chợ. Tiệm của ba má nằm ngay đầu chợ, là một kios nhỏ với bảng hiệu “Đại lý bánh mì Vĩnh Phát”. Bánh mì từ lò chuyển ra nóng hổi, ba má chất lên chiếc sạp kê ra ngoài, xếp theo thứ tự ổ lớn ổ nhỏ. Phía trong là chiếc tủ kính nhỏ để thịt phá lấu, pa tê, xíu mại, dưa leo, hành ngò...Khách thích mua bánh mì thịt má làm vì ngon và rẻ hơn mấy tiệm khác. 

Thỉnh thoảng tôi lại theo ba má ra tiệm, ngồi nghe loa phát thanh phát bài vọng cổ từ 6 giờ sáng:

“Con nước lớn đầy sông mát đồng lúa chín, bến đò xưa em đón anh...về”

“Vành nón nghiêng nghiêng xao xuyến một khung trời”...

Rồi đài truyền thanh phát bản tin buổi sáng, cùng lúc má tôi đưa cho tôi ổ bánh mì thịt thơm phức mùi ngò. Ổ bánh giòn thơm, loại nhỏ, lò Vĩnh Phát làm hơi to hơn mấy lò khác. Ông chủ lò rất dễ thương, hay cười. Ông là người Hoa, mập mạp bụng phệ, tuổi chưa quá 50. Ở thị xã Bến Tre theo tôi biết có mấy lò: Kiến Tân, Hữu Đức, Tân Sanh, Vĩnh Phát. Bánh mì của mỗi lò có kiểu dáng khác nhau một tí. Những năm trước đó ba má tôi thường lấy bánh của lò Kiến Tân, lúc ấy nướng lò than. Khi ông Mập chủ lò qua đời, cả năm sau Kiến Tân mới có lò điện. Bánh mì lò than ổ rất to, ăn có vị chua, bánh nướng không được đều nên không cạnh tranh được với lò điện. Ông Mập đối với ba tôi rất thân tình vì là đồng hương với nhau. Tết năm nào ông cũng ghé nhà chúc Tết, lì xì cho chị em tôi rất hậu hỉ và xoá nợ trong năm cho ba má. 

Ở chợ thị xã, bánh mì thịt ít bán trong tiệm, thường là xe. Mỗi xe bánh mì đậu một điểm cố định, như trước chợ có hai xe trấn các lối ra vào, trước chùa Viên Minh có một xe, ngoài đầu đường Hàng chuối có hai xe, cầu Cái cối cũng hai xe. Tiệm bà Ba Lý cách tiệm ba má tôi vài bước chân chỉ bày bán bánh mì không, riêng bánh mì thịt thì bà ngồi bán phía ngoài, trên cái sạp nhỏ gần đường cái, chạy ra chạy vào cũng gần. Nhưng bánh mì thịt của bà rất dở, thấy toàn con nít mua ăn. Thịt ba rọi bà chỉ luộc lên rồi trét màu đỏ thực phẩm. Bà chuyên bán bánh mì cũ. Tôi nhớ có đứa nhỏ kia đến mua, cầm ổ bánh mì lên bóp bóp rồi nói:

  • Bánh mì cứng quá bà ơi.

Bà đáp tỉnh bơ:

  • Vậy hả con? Để bà chan nước sốt nhiều lên là nó mềm lại à. 

Tiệm Lạc Long ngay đầu đường, xéo xéo tiệm của ba má tôi thì không có bán bánh mì thịt, chỉ bán bánh mì không, bánh mì ngọt hình con tôm con cua kiêm thêm bán báo. 

Đâu lưng với tiệm ba má tôi là tiệm Hoà Lợi của bác Ba, chuyên bán văn phòng phẩm, tập viết, bút mực. Là “bạn hàng” lâu năm, bác xin hỏi cưới người chị thứ sáu của tôi cho con trai bác. Sau này anh chị có được ba mặt con, toàn là trai, đứa nào cũng “công thành danh toại”. 

Sau ngày giải phóng tôi về, cùng đứa em gái thứ chín mỗi buổi chiều ra chợ, đem sạp để gần đường cái bán bánh mì không kiêm thêm bánh mì thịt. Má tôi làm thịt phá lấu, xíu mại cho chúng tôi bán, ngày nào cũng bán hết không khi nào bị ế. Thịt phá lấu phải làm bằng ba rọi, có nạc có mỡ mới ngon. Chiều lò giao bánh mì ra, mới tinh, nóng hổi. Khách mua có hôm nườm nượp. Tôi bán bánh mì thịt rẻ hơn nhỏ em, có vẻ nhiều thịt hơn nên khách thường chờ có mặt tôi mới mua. Ngồi chung sạp là nhỏ con dâu bà Ba Lý, chuyên bán bánh bò, bánh da lợn. Thường, anh em tôi bán đến 8 giờ tối là dọn sạp. Buôn bán ở chợ rất vui, người bán phở, hủ tíu thì thỉnh thoảng mua bánh mì thịt của tôi để ăn chơi, còn anh em tôi lại ăn hủ tíu, phở. Ban đêm phố chợ đông vui, đèn đường sáng choang, các cửa hiệu cũng lung linh những sắc màu xanh đỏ. 

Thịt phá lấu má làm từ lúc trưa. Nồi nước nhiều gia vị như ngũ vị hương, củ riềng...hoàn toàn không có phẩm màu nhưng bỏ ra rổ miếng nào miếng nấy vẫn đỏ tươi, thơm bốc khói. Tôi thường canh me, thấy có miếng thịt nhỏ nào sắp rơi ra là bốc bỏ vô mồm nhai ngấu nghiến. Mùi củ riềng gây nghiền đến lạ. Xíu mại thì má mua thịt nách là loại có mỡ dai dai, ăn không ngán. Má băm chung với hành tỏi, trộn với ít bánh mì, ướp thêm gia vị tiêu và bột ngọt rồi bỏ vào cái tô đá to đem chưng cách thuỷ. Có một điều lạ, là khi làm xíu mại cho cả nhà ăn, má không bỏ bánh mì vào nhồi chung với thịt nên chúng tôi ăn không thấy ngon. Nói má nghe thì má cười khẩy: “Hứ, làm toàn thịt không mà lại chê, đòi trộn với bánh mì”. 

Lên Sài Gòn, ăn ổ bánh mì có nhiều loại thịt, phá lấu, dăm bông, chả lụa, giò thủ, pa-tê, xíu mại...vẫn không thấy ngon. Có xe bánh mì thịt ở đường Nguyễn thiện Thuật quận 3, gần lối vào chợ, món thịt phá lấu ăn thấy thơm thơm, gợi nhớ bánh mì thịt của Bà Hai Rết. 


(06/1/2021)

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2021

Phú


 Phú là em cột chèo, cưới Hồng, em thứ ba của vợ tôi. Hai vợ chồng sống ở Long Thành, Hồng dạy tiểu học, Phú là chuyên viên lắp đặt và bảo trì thiết bị camera giám sát. Đứa con trai nay đã hơn 4 tuổi, từ nhỏ gởi cho bà ngoại chăm nuôi ở Định Quán, tuần nào hai vợ chồng cũng về thăm. Tí ngoan lắm, giỏi tiếng Anh hơn tiếng Việt, đọc số bằng tiếng Anh lên đến con số tỷ. 

Hồng kể lúc mới vừa đồng ý làm bạn đời với Phú, Phú liền giao hết thẻ ngân hàng, ATM cho Hồng giữ. Phú không biết nói những lời hoa mỹ, người thật thà chất phác. Trước khi cưới Hồng, Phú làm rất nhiều nghề, có lúc suýt làm tài xế lái xe container. Lấy vợ rồi, Phú làm kỹ sư xây dựng cao tốc Long Thành - Dầu Giây cho một chủ thầu người Hàn quốc. Ông chủ quý và thương Phú lắm, xong công trình ông về nước, muốn đem Phú theo. Nếu chưa có vợ con có lẽ Phú đã đi làm việc bên Hàn quốc. 

Ba đứa em cột chèo với tôi không người nào giữ tiền. Tất cả để cho vợ quán xuyến. Phú còn đặc biệt hơn, dường như không biết “tiền là gì”. Mỗi ngày đi làm vợ nhét túi quần vài chục ngàn, đến tối về tiền còn nguyên. Cũng may, mấy người vợ ai cũng biết giữ tiền, xài tiền đúng cách, chi tiêu có kế hoạch hẳn hoi. Nhiều lúc tôi rất phục ba đứa em cột chèo, cảm thấy không giữ tiền vậy mà khoẻ. Giao tiền vợ giữ rồi, Phú chỉ biết làm việc, không quan tâm gì đến việc chi xài của Hồng. Của đáng tội, Hồng có phần chi cho bên ngoại nhiều hơn, mua áo quần giày dép, đồ ăn cho các cháu,  đi chợ nấu ăn nhà mẹ, cho mẹ tiền. Dầu gội, dầu xả, bột giặt cũng đem về, đến dầu tràm cũng mua cả lít cho cả nhà xài. Được cái Hồng rất giỏi tài “canh khuyến mãi”, mua được nhiều đồ giá rẻ, ở nhà chị em ai cũng khen, nhiều lúc còn trầm trồ, xuýt xoa:”Ồ, sao rẻ dữ vậy”. 

Phú làm với một người bạn có shop bán điện thoại, máy tính cộng thêm dịch vụ lắp đặt camera. Ở vùng Long Thành, đi vài bước đã thấy có cửa tiệm chuyên camera quan sát. Vậy mà tiệm của bạn Phú vẫn đắt khách nên ngày nào Phú cũng có việc để làm. Có khi Phú đi tận Long An để lắp đặt. Thương Phú quá, tôi mày mò làm cho Phú một trang web để quảng cáo, kèm theo một trang Facebook. Mới được 10 ngày mà trang đã xuất hiện trên search Google. 

Phú biết làm nhiều việc, mà còn làm giỏi. Vệ sinh quạt hơi nước, sửa máy giặt, đi dây điện, bắt bóng đèn ngoài cổng...đều do một tay Phú làm. Đến việc cưa củi nhà mẹ Phú cũng làm nốt. Trong vòng một tiếng đồng hồ Phú đã cưa một đống cây tràm to đùng thành từng khúc nửa mét để rảnh vợ tôi sẽ chẻ ra làm củi chụm. 

Phú khá ít nói, chỉ ham làm.

Camera nhà tôi ở quận 9 là do Phú lắp đặt, tôi chỉ phải trả tiền thiết bị. Camera tiệm sửa xe của Vũ, anh em cột chèo của tôi cũng do Phú gắn, không phải trả tiền công. 

Khách hàng của tiệm người bạn của Phú khá đông nhưng có việc gì lại chỉ điện cho Phú, kể cả giới thiệu khách mới. Nhưng vì “lịch sự, biết điều” nên Phú bảo họ cứ liên lạc với người bạn. Bạn Phú nói:”Không có anh em sẽ không làm được dịch vụ này”. Về Định Quán, thấy công việc lắp đặt camera còn khá ít người làm, Phú nói với tôi:”Em định mở tiệm ở đây, để mai mốt dịch vụ nở rộ rồi mình cũng có chỗ đứng vững chắc”. 

Phú và Tuấn- cũng là em cột chèo của tôi rất thân nhau. Tuấn làm ở bưu điện Định quán, kiêm thêm làm show, quản lý thiết bị âm thanh ban nhạc. Tuần nào Phú về cũng hẹn Tuấn vào nhà mẹ “làm vài ve”, chuyện trò tâm sự hể hả. Anh em thường bàn chuyện kỹ thuật máy móc là chính. Tuấn cũng rất giỏi, làm được nhiều việc. Toilet, phòng tắm nhà mẹ là do Tuấn, Phú và Vũ xây. Đổ bê tông vuông sân trước nhà cũng do Tuấn phụ trách. Nói chung việc nhà mẹ ít khi cần đến thợ. 

Phú đã có cu Tí nhưng rất yêu con gái và “trời đã không phụ lòng người”, ban cho như ý. Qua Tết này Hồng sẽ sinh bé gái, đã đặt tên trước ở nhà là bé Sâu. Dạo này thấy Phú có vẻ vui hơn nhiều nhưng chắc cũng lo lắng hơn trong công việc, mong sẽ tiến triển tốt đẹp hơn.  Vợ Phú tích cóp bấy lâu cũng vừa mua được mảnh đất ở Định quán, chỉ còn vài chục triệu phải trả góp. Dù sao vợ chồng Phú cũng có được “của ăn của để”. 


(05/1/2021)


Mẹ


 Tôi dùng từ “mẹ” để gọi mẹ vợ tôi vì từ lâu tôi đã xem bà như mẹ ruột. 

Mẹ có 6 đứa con gái, theo thứ tự là Huế, Hà, Hoa, Hồng, Thu, Thảo. Thu tên ở nhà là Xíu, Thảo được gọi là Út. Nhân khẩu biến động khi Xíu đi làm ở Malaysia, Út lấy chồng lên Sài Gòn làm việc. Huế, vợ tôi thì đi làm ở Sài Gòn, Hà ở cách mẹ 4 km, Hoa ở cách 1km, Hồng thì đi dạy học ở Long Thành. Tuy vậy, cứ cuối tuần là tất cả lại tụ họp về với mẹ. 

Mẹ tôi bận việc suốt ngày. Hết chăm vườn rau, rẫy bắp lại lo bầy gà vịt, nấu cháo cho chó ăn. Sáng mẹ hái rau ra chợ bán một chút thì về. Rồi thì là đem lúa đi xay, chở gạo về, cắt khổ qua rừng đem phơi, sàng đậu...Ngày nào cũng có việc để làm, ít khi nào rảnh tay. Mới 4 giờ sáng mẹ đã thức, 5 giờ đi bộ thể dục với mấy bà bạn, chủ nhật thì trước 5 giờ mẹ đã đạp xe đi dự Thánh lễ. Mẹ còn thường đi Cầu Kinh cho các gia đình có tang lễ, giỗ chạp. 

Gà mẹ nuôi mấy chục con để dành cho những ngày giỗ, lễ tết chứ không bán. Hôm nào không đi chợ, không có gì ăn thì bắt một hoặc hai con gà làm món. Thỉnh thoảng mẹ lại làm gà cho chúng tôi mang đi. Ở Sài Gòn ít khi được ăn gà ta nên chúng tôi rất quý. Gần đây gà hay bị bệnh dịch nên mẹ không nuôi nữa, trong chuồng chỉ còn đôi ba con vịt và ngỗng. 

Vợ tôi và mấy đứa em ai cũng gởi con cho mẹ chăm. Ku Nam, con riêng của Huế, năm nay 15 tuổi, ở với bà ngoại từ lúc hơn một tuổi, ku Heo là con của Hà, năm nay 9 tuổi cũng sống với ngoại từ nhỏ. Ku Bo 5 tuổi con của Hoa, ku Tí 3 tuổi con của Hồng cũng một tay mẹ chăm sóc. Sau này thêm bé Nhót con gái út của Hà, nay đã gần 3 tuổi và mới đây là ku Bi, con của bé Út mới làm đầy tháng xong. 

Nhớ những lúc Tí bệnh, nhà không có ai, mẹ phải đưa đi bệnh viện huyện để khám. Vài lần Tí bị viêm họng, viêm phổi, mẹ phải dẫn cháu lên tận bệnh viện Nhi đồng, có Hồng từ Long Thành lên chờ sẳn. Xong rồi bà cháu dắt díu nhau về lại Gia Canh- Định Quán. Nghĩ mà tội và thương mẹ biết bao. 

Dù bận trăm công ngàn việc mẹ tôi vẫn chăm sóc các cháu chu đáo, tận tâm để mấy đứa con gái yên tâm làm ăn. Mẹ chính là bóng mát bao phủ gia đình, là suối nguồn yêu thương của con cháu. 

Thấy bé Nhót cầm trái chuối ăn ngon lành, tôi ôm bé vào lòng, cười hỏi:

  • Nhót ăn gì đó?
  • Ăn chuối.
  • Chuối ai cho?
  • Bà ngoại.
  • Nhót thương ngoại hôn?
  • Thương!

Lát sau thấy Tí ăn phô mai, tôi lại hỏi:

  • Ai cho Tí phô mai đó?
  • Dạ bà ngoại.
  • Thương ngoại hôn?
  • Thương ngoại!

Mẹ tôi hay bị chóng mặt, bác sĩ nghi bị rối loạn tiền đình, cho thuốc uống. Tôi mua cho mẹ hộp thuốc thực phẩm chức năng, mẹ nói uống thấy cũng đỡ. Nhưng tôi nghĩ chắc không phải bệnh này hoặc chỉ là giai đoạn đầu nên bị nhẹ, vì không phải lúc nào mẹ cũng bị chóng mặt. Bệnh này rất khó trị, có người bị cả mấy năm, tới lúc hết bệnh rồi ai hỏi uống thuốc gì mà hết cũng không biết trả lời thế nào vì đã uống qua biết bao nhiêu là loại thuốc. Nhắc đến đây tôi mới nhớ, hơn tháng rồi chưa mua thuốc cho mẹ. Hộp thuốc cũ chắc mẹ đã uống hết. Để qua mùa dịch Corona này tôi sẽ mua hộp mới đem về cho mẹ.

Sau vườn mẹ trồng khổ qua rừng, leo đầy giàn, trái thì đem kho nước tương, cành lá thì mẹ đem phơi để dành pha nước uống. Biết tôi bị tiểu đường nên lúc nào về chơi mẹ đều nấu, pha cả bình. Hôm nào hái được cả rỗ khổ qua mẹ cũng khoe với tôi rồi đem kho cho tôi ăn. Mấy đứa con gái giả bộ hờn mát nói với nhau: “Giờ mẹ thương con rễ hơn rồi, tụi mình chỉ là con ghẻ thôi”. Mẹ nghe xong chỉ cười tủm tỉm. 

Mẹ sống rất tình cảm, lễ nghĩa và nghi thức xã giao khó chê được. Lúc bà nội còn sống, ở với chú Út, vài ba bữa là mẹ ghé thăm, trò chuyện với bà cho bà vui. Chăn ra nệm gối của bà do một tay mẹ giặt. Nhiều lúc bận việc chưa kịp ghé bà, bà đã sai người nhắn mẹ. Bà thương mẹ lắm, lâu lâu lại dấm dúi cho mẹ tiền. Để bà vui, lần nào mẹ cũng nhận. Tiền con cháu cho bà để dành, xem đứa cháu nào nghèo bà lại cho. Hình như bé Út nhà tôi lúc còn đi học là được bà cho nhiều nhất. 

Mẹ tôi nghèo lắm, thỉnh thoảng lại đi làm việc nhà hoặc đồng áng cho người ta để kiếm ít tiền công về đi chợ. Mấy đứa con gái mẹ cứ kêu mẹ nghỉ ngơi nhưng mẹ lơ đi. Mẹ thích kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình. Lấy tiền của con cái cho thấy mẹ không được vui mà tự làm ra tiền thấy mẹ lúc nào cũng hớn hở. 

Mẹ có đứa con trai riêng, năm nay khoảng hơn 40 tuổi, có vợ và hai đứa con ở Sài Gòn. Chúng tôi gọi là anh Hai. Giỗ chạp hay tết nhứt gì anh Hai cũng dẫn cả nhà về thăm mẹ, ở lại chơi vài bữa. Cháu nội của mẹ, trai khoảng 11,12 tuổi, nữ khoảng 5,6 tuổi trông rất dễ thương. Anh Hai dáng người nhỏ nhắn nhưng sức lực thì như trai trẻ. Tánh anh hiền hậu, hoà đồng. Mấy đứa em gái coi anh như anh ruột. Khi có người hỏi: “Nhà có 6 chị em phải không?” thì ai cũng trả lời: “Dạ không, còn có anh Hai nữa!”.

Thời tuổi trẻ, mẹ làm trong đoàn Văn công. Có lẽ vì vậy mà lúc về già dáng hình mẹ trông thon gọn, mặc áo dài rất đẹp. Mẹ có cả một tủ áo dài để dành đi lễ Nhà thờ hay đám tiệc. Nhìn mẹ, người lạ không thể nào tin mẹ đã có 6,7 mặt con. Khi có con gái may sắm cho bộ áo dài, nhìn mẹ săm soi, mặc thử mà lòng tôi dấy lên một cảm giác khó tả, gần như đó là niềm vui về một gia đình hạnh phúc. 

Má tôi mất rồi, giờ tôi chỉ còn người mẹ này để quan tâm, báo hiếu. Cầu Chúa chúc lành cho mẹ luôn được nhiều sức khỏe, an vui để sống với con cháu đến trăm tuổi già. Kính mừng Maria đầy ơn phúc!

(08/4/2020)


Chỉ là bạn bè thôi


 Cô bạn nhỏ rủ cafe, tôi ra trước ngồi đợi đã đời mới thấy cô ấy đưa một người đàn ông đến:

  • Đây là bố em.
  • Chào...anh.
  • Chào anh.
  • Giờ em phải đi lấy hàng khoảng nửa tiếng sẽ quay lại đưa bố về giao cho mẹ. Tại xe thằng em mượn đi bị hư dọc đường đang chờ sửa. Anh ngồi cafe với bố em cho đỡ buồn nhé.

Tôi định nói "Chịu thôi" nhưng kịp chữa lại:

  • Ok em.

Cô bé vừa đi khuất ông bố đã vội hỏi:

  • Anh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

Tôi trả lời liền không chút cảnh giác:

  • Tôi năm mươi chín tuổi rồi anh.

Ông bố như muốn nhổm người khỏi ghế:

  • Hả? Ờ...ừ. Coi như sáu mươi đi. Anh được mấy cháu? Bà xã còn đi làm không?
  • Tôi có hai thằng con. Vợ tôi hưu rồi. 
  • Anh quen sao với con gái tôi vậy? Năm nay nó mới hai mươi mốt tuổi. 
  • Chúng tôi là bạn, quen qua những người bạn khác.

Cô phục vụ giờ mới chịu đến hỏi:

  • Dạ, bác uống gì ạ?

Ông bố cười:

  • Không uống có được không?

À, thì ra ông cũng có khiếu hài, biết trêu chọc khiến cô phục vụ cười gượng gạo, lúng túng:

  • Dạ...

Ông bố lại cười, xua tay:

  • Tôi đùa thôi. Cho một đá chanh nhé.

Nhìn dáng vẻ ông bây giờ thấy tươi trẻ hơn lúc nãy. Thật ra tôi không có ác cảm gì với ông cả, vì ông là bố của bạn tôi. Nhưng qua cách xử sự của ông tôi đã mất đi ý thức tôn trọng như lúc ông vừa bước vào quán. Tôi lấy thuốc lá châm hút, ông ngắm tôi giây lâu rồi nói:

  • Tôi bỏ thuốc được năm năm rồi đấy. Giờ nghe mùi khói cũng thấy khó chịu như người không biết hút. Tôi nói vậy thôi, anh cứ hút nhé. 
  • Anh còn đi làm không?
  • Vợ chồng tôi nghỉ buôn bán lâu rồi, giao tiệm thời trang cho con gái lớn. Giờ thu nhập của chúng tôi chủ yếu là cho thuê phòng trọ. Ngăn nhà ra được mấy phòng cho sinh viên tụi nó ở đó mà. Còn anh, hiện tại làm gì?
  • Tôi làm phim. Nghề của tôi từ hồi trẻ đến giờ. Tức là quản lý công việc sản xuất của một đoàn phim. 
  • Nghề này tôi mới nghe lần đầu. Coi phim hoài mà có bao giờ nghĩ tới chuyện sản xuất ra một bộ phim đâu. Chỉ quan tâm đến diễn viên, thêm nữa thì là đạo diễn. Công việc của anh chắc cực lắm?
  • Vất vả lắm đó anh, nhưng bù lại là rất vui vì được sống trong một tập thể gắn bó, mọi người biết quan tâm chăm sóc lẫn nhau. Xong phim này lại đi phim khác, lại gặp gỡ những anh em khác. Đi xoay vòng vậy riết rồi cũng gần như quen biết nhau hết. Hôm nào anh rảnh, mời ghé đoàn phim chơi cho biết.
  • À, cái này được. Để xem bữa nào anh quay gần gần tôi sẽ ghé thăm. 

Tôi có tin nhắn, mở ra xem thì là cô bạn nhỏ: "Em bị công an phạt ở góc Nguyễn Thượng Hiền- Điện Biên Phủ mà mua đồ hết tiền rùi anh. Đến giúp em cái". Tôi bảo ông bố:

  • Anh ngồi chơi chờ tôi khoảng 15,20 phút được không?

Ông bố có vẻ thoải mái:

  • Anh có việc gấp thì cứ đi, không sao. 

Rồi ông nhìn quanh quất:

  • Quán này không có tờ báo nào nhỉ?

Tôi lấy trong túi xách ra tờ Tạp chí Điện ảnh:

  • Anh xem tạm báo này nhé.

Ông bố đón lấy quyển tạp chí, rút kính trong túi áo ra xem:

  • Anh cũng còn đọc báo giấy à?
  • Báo của Hội điện ảnh tặng hàng tháng đó anh.
  • À...Thôi anh đi công việc đi. 

Tôi sực nhớ là chưa reply cho cô bạn nên bấm vội vài chữ rồi đứng lên đi vội, không quên vỗ nhẹ vai ông bố:

  • Tôi đi nhé, chút quay lại. 

Ông bố đang cắm cúi đọc báo, phẩy tay:

  • Vâng, anh đi.

Tôi ra lấy xe, nhận ra đường phố hơi đông vì đang giờ tan tầm. Cũng hên là chỗ cô bạn nhỏ bị phạt cũng khá gần. Tôi lại sực nhớ là trong túi mình cũng chỉ còn vài trăm nên hơi lo không đủ tiền đóng phạt. Thật ra tôi hiểu cô bạn muốn tôi gặp công an để xin giúp, đỡ tốn tiền. Cũng do tôi có tật hay kể lễ quen này quen nọ. 

Tôi đến "điểm hẹn", đang nhìn quanh quất để tìm kiếm thì nghe cô bạn gọi "Anh, anh". Thì ra cô đang đứng bên lề ngay sau lưng tôi. 

  • Ủa, sao rồi em?
  • Định gọi cho anh thì anh đến. Không sao, em năn nỉ được rồi. Thôi mình về cafe đi anh. 

Chúng tôi vừa chạy xe vừa trò chuyện. Cô bạn nhỏ không đá động gì chuyện bị phạt nữa mà chỉ hỏi "Bố em sao rồi anh?". Tôi cười hóm hỉnh "Bố đang đọc báo, nghiên cứu về phim ảnh". Cô bạn cũng cười vui "Bố em suốt ngày chỉ thích xem báo". Tôi chợt phát hiện ra một việc bèn hỏi "Ủa, hàng em đâu?". Qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ tôi bám theo xe cô bạn mới nghe câu trả lời "Hên ghê, thằng em sửa xe xong lại chạy ngang chỗ em đứng lúc nãy nên em bảo nó đem hàng về cho mẹ rồi". Tới đèn đỏ tôi và cô bạn lại người trước người sau. Tôi lại dzọt lên cạnh cô "Hên quá". Cô bạn quay nhìn tôi, ngạc nhiên:

  • Hên gì anh?
  • Thì vụ gặp thằng em đó.
  • Giờ mới nói. Anh chuyên môn trễ một nhịp. Hì hì.

Cô bạn nhỏ nói đúng nên tôi chỉ biết cười trừ. Mà cũng lạ, tôi thường bị rơi vào hoàn cảnh "trễ nhịp" như vậy lắm. Tôi nhớ có lần ở công ty, bạn tôi đang trò chuyện với chàng trợ lý đạo diễn người Pháp, tên Tô-ma, khen chiếc xe đạp sport của anh ta và hỏi "How much?". Từ khoảng cách vài bước chân,sau lưng chàng trợ lý tôi bước đến để tham gia giao lưu. Tô-ma trả lời bạn tôi bằng thái độ khoái chí "Like it?". Bạn tôi đáp "Wow, I like bikes". Lúc đó Tô-ma mới nhìn thấy tôi và mĩm cười gật đầu chào. Tôi chào đáp lễ và hỏi "How much?". Tô-ma ngạc nhiên "How much what?". Bạn tôi bảo "Ý nó là which one đó anh". Tôi chỉ tay vào chiếc xe đạp thì Tô-ma mới hiểu ra và cười phá lên. Đúng là trễ một nhịp trong tiếng Anh còn tai hại hơn nữa. 

Chúng tôi lại trở vào địa điểm cũ: quán cafe có ông bố. Ông nhìn con gái bằng cặp kính trễ:

  • Xong rồi hả con?
  • Dạ, nhưng con đưa hàng cho thằng Beo về giao cho mẹ rồi bố. 

Cô ngồi xuống cạnh ông, đưa tay chạm hờ như muốn khám phá quyển tạp chí điện ảnh:

  • Báo này hay không bố?
  • Được. Nó có vẻ chuyên môn hơn mấy loại báo điện ảnh kịch trường khác hay đăng mấy tin scandal tào lao. 

Tôi góp chuyện:

  • Tặng anh cuốn này về coi chơi, nhà tôi còn nhiều số khác, để hôm nào biếu hết anh luôn. Cho anh thấy được bức tranh toàn cảnh của nền điện ảnh nước nhà. 

Chúng tôi cùng cười vui. Cô bạn nhỏ còn góp ý:

  • Hôm nào anh mời bố đóng một vai quần chúng nhé.

Ông bố gỡ kính xuống vừa lau lau bằng vạt áo, vừa cười nói:

  • Trả thù lao cao cao bố mới đóng nhé. 
  • Hai "chăm" được chứ hả bố?
  • Hai trăm một giờ nhé.
  • Vậy thì bố là "soái ca", là "thánh quần chúng" rùi. Hi hi.

Cô phục vụ đến (có vẻ như quán này các bé phục vụ thường bị chậm đi mấy nhịp). 

  • Chị uống gì ạ?

Cô bạn nhỏ suy nghĩ hơi lâu. Tôi gọi đại:

  • Cho bé này ly yaourt xoài, mà xoài ngọt nhé. 

Cô bạn tôi gật đầu. Tôi thấy cô cười mĩm mĩm liếc nhìn ông bố rồi nhìn tôi. Tôi hay "liều" quyết định chọn dùm cô thức ăn thức uống và thường "thành công" tốt đẹp. Duy chỉ có món phở là bị thất bại mà đến gần nửa năm sau mới phát hiện. Thì ra phở là món cô ấy chúa ghét. Kể ra đây để thấy rằng cô ấy chìu tôi đến mức nào. Khi biết ra, tôi trách "Sao em không nói". Cô ấy cười nhẹ "Thôi, nói làm gì. Để anh ăn cho ngon". 

Ông bố chợt cất tiếng:

  • Này, phim Kong mai mốt có chiếu ti vi không nhỉ?
  • Dạ chắc còn lâu lắm đó bố. Hay là để con dẫn bố mẹ đi xem?
  • Thôi! Rạp phim bây giờ chỉ dành cho các cô cậu tuổi teen, bố lọ mọ vào đó cho bọn nhỏ nó cười à. 
  • Ai mà để ý anh ơi. Tôi vẫn hay xem rạp. Mà phim hoành tráng như Kong thì phải coi màn ảnh rộng, âm thanh nổi mới khoái.

Chúng tôi đang trò chuyện thì có Châu, bạn đồng nghiệp của con trai lớn của tôi bước đến gật đầu chào lễ phép:

  • Chào bác (xoay qua cô bạn tôi và ông bố) dạ, chào bác, chào em (xoay trở lại tôi và khom người nói khẻ như chỉ để mình tôi nghe) Dạo này thấy bác trẻ ra đó. 

Tôi cười khà khà:

  • Trẻ gì. Lúc này bác đang thất nghiệp, chưa có phim đi. Gameshow nhiều quá nên phim truyền hình bị ế. Ha ha...
  • Dạ. Thôi con về bàn nhé. Đang tiếp khách hàng, thấy bác nên sang chào chút. 

Tôi vỗ vỗ vai Châu "Ờ, cám ơn con" rồi nhìn theo cậu bé xem "khách hàng" của nó có "sộp" không. Châu làm nhân viên tín dụng ngân hàng, theo con trai tôi cho biết thì là loại giỏi. Chợt nghe cô bạn tôi hỏi bố:

  • Bố nhớ anh Châu đó không?

Ông bố ngạc nhiên:

  • Châu nào?
  • Anh mới vừa qua chào mình đó. Mới rồi bố mẹ vay ngân hàng để mua nhà trả góp cho anh Hai cưới vợ là nhờ anh Châu này hết đó bố. 
  • Ừ, bố nhớ rồi, nhưng hôm nay trông nó lạ quá nhìn không ra. Thằng thiệt lạnh lẹn, giỏi nghề và uy tín. 

Chuyện này tôi có nghe cô bạn nhỏ kể nhưng không ngờ "anh cán bộ tín dụng" đó lại là Châu. Tôi góp lời bằng mấy câu hài hước:

  • Anh cũng nên nhờ cậu Châu lo chuyện vay tiền mua nhà đất cho cô con gái rượu này đi là vừa.

Ông bố cười ha hả:

  • Nó lấy chồng thì có chồng lo rồi, đâu phiền gì đến mình. 

Tôi chuyển hướng:

  • Không anh. Cô bé này toàn tính chuyện làm ăn, mua bán. Thay vì tốn tiền thuê mặt bằng thì mình vay ngân hàng mua nhà sẽ có lợi hơn nhiều. 

Cô bạn nhỏ cười trêu chọc:

  • Dễ ăn của ngoại lắm à. Hi hi. Mở tiệm thì phải ở mặt tiền. Lấy gì thế chấp để vay ít nhất là 10 tỷ hả anh. 

Ông bố cũng không chịu kém trong câu chuyện "thách thức danh hài":

  • Thế chấp con bé này cho ông tín dụng kia chắc cũng được 9 tỷ à. Hà hà

Cô bạn tôi giả bộ phụng phịu:

  • Bố đánh giá con rẻ thế!

Tôi "hoà giải":

  • Đâu có, bố em ra mức khởi điểm để đấu giá thôi mà. Này...9 tỷ lần thứ nhất!...Chín tỷ lần thứ hai...Chín tỷ...

Ông bố ra vẻ lạnh lùng, sắc bén:

  • 8 tỷ!

Cô bạn nhỏ kêu lên:

  • Sao kỳ vậy? Đấu giá ngược!

Chợt có điện thoại reo. Của cô bạn tôi. 

  • Alo. Dạ mẹ...Dạ, đang về. Thôi nha mẹ, con đang chạy ngoài đường. 

Ông bố quan tâm:

  • Bả kêu bố về hả?
  • Dạ, mẹ nói đã tìm ra mấy bộ đĩa phim Bao Công xử án của bố, kêu bố về gấp. 

Ông bố nhún vai tỏ vẻ như bực mình nhưng giọng nói thì nghe vui đến lạ:

  • Tìm khắp cả nhà cả mấy tháng mà giờ mới thấy. Vô lý hết sức.

Cô bạn tôi thanh minh:

  • Không phải bố. Anh Hai đem cho mẹ vợ mượn coi giờ mới đem về trả đó. 
  • Thằng mắc dịch. Tự động lấy đồ của tui. 

Rồi ông quay sang ngoắc phục vụ:

  • Tính tiền!

Có tiếng Châu từ bàn bên kia vọng sang:

  • Dạ, con tính hết rồi bác ơi. 
  • Ủa...
  • Ủa...
  • Cám ơn anh Châu nhen. 
  • Không có chi. Bữa khác gặp nhé. 

Chào qua chào lại mấy câu nữa thì tôi đã chạy ngoài đường, rẽ vào hẽm nhỏ để tránh kẹt xe. Câu chuyện hôm nay gần giống như chuyện relax cuối tuần khiến lòng tôi cảm thấy vui, yêu đời hơn. Về ông bố của cô bạn nhỏ, tưởng khó tánh mà hoá ra cũng dễ chịu. Chuyện cô bạn đặt tôi trước chuyện đã rồi, tự động giao ông bố cho tôi "xử lý" thế mà lại hay. Cô bạn tôi hay bảo thích tôi ở cái tánh ít đặt câu hỏi cho người khác. Cô ấy quan niệm: Chuyện gì muốn nói thì người ta sẽ nói chứ không phải chờ mình hỏi. Đôi khi hỏi chưa chắc nhận được câu trả lời thành thật. Còn về nhân vật tên Châu mà tôi cố tình đưa vào câu chuyện này thì thật ra chỉ nhằm PR cho con dâu của tôi thôi. Bạn nào tinh ý sẽ thấy ở trên đầu cột bên phải của trang web này có đăng quảng cáo cho công việc tín dụng ngân hàng của con dâu tôi, một cô bé luôn chịu khó học hỏi, giỏi nghề và uy tín. 

Tối đến, di động tôi tít tít liên lục báo tin nhắn Zalo của cô bạn nhỏ:

"Bố nói thấy anh đàng hoàng, không như bố nghĩ lúc đầu". (Điều này ngược lại với em)

"Bố nói khi phải liên tục trả lời những câu hỏi có vẻ gay gắt của bố, anh vẫn tỏ ra bình thường không bực bội gì cả" (Chiến thuật thôi)

"Bố nói còn thích anh ở điểm không đặt nhiều câu hỏi cho người khác" (Điều này giống em)

"Bố nói anh không có ý che giấu gì về vợ con nên bố quý lắm, chứ đàn ông "có ý đồ xấu" thường hay nói "đã ly hôn" hoặc "vợ tôi bỏ đi nước ngoài rồi" (Điều này bố đã đánh giá sai. Không lẽ anh giấu chuyện ly hôn? Nhằm mục đích gì?- Hỏi luôn vì làm biếng suy nghĩ)

"Bố nói lúc đầu hoàn toàn không tin khi anh nói anh với em chỉ là bạn. Giờ về tổng hợp lại các thứ bố nghĩ là anh nói thật, nên bố đỡ lo" (Bố đã bị lừa. Hi hi)...

Tôi nằm trên gác lạnh (vì mở máy lạnh) trong khu phố trọ buồn lặng vắng (vì cuối tuần mấy cô cậu sinh viên về quê hết) xem đi xem lại mấy dòng tin chat của cô bạn nhỏ mà không biết phải hồi âm như thế nào. Lát sau bí quá tôi mới bấm gửi đại mấy cái hình mặt cười. Cô bạn tôi và ông bố cô ấy khiến tôi phải suy nghĩ lại cách sống của mình. Ông bố bị lừa? Hay cô bạn nhỏ của tôi bị lừa? Hoặc vả, tôi đang lừa chính mình. Và, có phải chăng, sao cũng được, miễn là mình đừng bao giờ làm chuyện gì phương hại đến người khác?

Nhớ mãi Tết xưa

  Hồi nhỏ khoái tết, giờ vẫn khoái y vậy. Mấy ngày tết nhà “tràn ngập” bánh mứt, dưa hấu, nước ngọt. Có những 3,4 kết nước ngọt để ở phòng k...